Những câu đố vui nhất – 1
-
4/5 - (1 bình chọn) 1. Nghĩ nhanh: Có một tàu điện đi về hướng nam. Gió
hướng tây bắc. Vậy khói từ con tàu sẽ theo hướng nào? 2. Làm thế nào để
không đụng ...
Những câu đố vui nhất – 1
-
4/5 - (1 bình chọn) 1. Nghĩ nhanh: Có một tàu điện đi về hướng nam. Gió
hướng tây bắc. Vậy khói từ con tàu sẽ theo hướng nào? 2. Làm thế nào để
không đụng ...
Luôn luôn laéng nghe maø nghe seõ hieåu caûm nhaän
nghó raèng, Sợ
vợ thì sống lâu , nể vợ thì không ốm đau, đội vợ lên đầu thì trường sinh bất
lão . - không dê gái - thích ở nhà - lo giặt giũ - thích "đồ" cũ hơn
"đồ” mới - thích mua sắm cho vợ con - phải lo toan cho cuộc sống - thấy vợ
nóng phải vuốt ve - chớ xách xe đi tìm gái - thấy gà gáy dậy nấu cơm - phải sớm
hôm chăm lo vợ - thấy giấy nợ phải làm thinh - phải một mình lo nội trợ - khi
gặp "mợ" phải dạ thưa - đến trưa trưa lo chợ búa - ăn mặc phải như
hai lúa - cần kiệm cho vợ xài-bieát vò tha-bieát lo toan lo cuoäc
soáng-vôï khoâng nhòn thì ta nhöôøng-neáu vôï cöông ta cho thaéng- neáu vôï
maéng ta im lieàn-neáu lieân thuyeân ta neù traùnh-neáu nhoõng nheïo –ta gheïo
theâm-ít nguû ñeâm –ta thöùc tieáp –thaúng thaén coâng baèng - miệt mài làm việc - có tiệc
không đi - mà co' đi thì phải trình ba'o - không được bố láo với đức phu nhân -
phải lo thân không toi mạng!!!?!!!…tìm vôï đó là :
Em xấu ñeïp a cuõng tuøy - Không kiêu sa - Thích ở nhà - Lo nội trợ
- Không vô cớ - Chửi chồng con - Không phấn son - Không nhiều chuyện - Không hà
tiện - Em siêng năng - Không lười biếng - Nói nhỏ tiếng - Biết chiều chồng -
Giỏi nữ công - Và gia chánh - Biết làm bánh - Nấu ăn ngon - Biết dạy con - Ứng
xử tốt - Không quá dốt - Không khôn ranh - Không ôm đồm - Không ủy mị - Không
thiên vị - Không cầu kỳ - Không quá phì - Không quá ốm - Không dị hợm - Không
chanh chua - Không se sua - Không bẻm mép - Không bép xép - Không phàn
nàn......khoâng heïp hoøi –khoâng ích kyû-khoâng ki bo-khoâng ña nghi-khoâng ñoã kyõ-khoâng
chaáp vaët –khoâng ñeå loøng- khoâng suy dieãn bieán töôùng choàng-khoâng xa
hoa - khoâng laõng phí-phaûi thuøy myõ vaø neát na-phaûi thoâng minh-phaûi vui
veû-phaûi dòu hieàn –phaûi haïnh dieãn-phaûi bieát ñoái nhaân xöû theá trong
moõi lónh vöïc gñ vaø xh-öùng xöû trong nhaø khoâng gì hay baèng”Nghóa” khoâng
gì quyù baèng “Nhaân” …..??? coù Ai ? aø sao ñoøi hoûi hoaøn haûo
quaù ö? khoù noùi quaù!!!vì song song caû ñoâi thieân loâi ñaùnh cheát??
Tieàn laø duøng ñeå trao ñoåi löu thoâng haøng
hoùa …….vaø ñôøi soâùng khoâng theå thieáu tieàn nhöng khoâng neân ñeå ñoàng
tieàn ngöï trò vaø laøm chuû ñaàu oùc ta …vì ta laøm ra noù chöù khoâng phaûi
noù laøm ra ta ñuùng khoâng moïi ngöôøi?
Thơ tình Toaùn – Lyù- Hoùa-Ñ THAØNH
Thaân
anh böôùc haøm soá cos chuyeån ñoäng
Thaân
hình anh laø haøm soá truøng phöông
Toûa
quanh em moät ñieän tröông cöïc ñaïi
Huùt
ñôøi em nhö moät löïc Niu-Tôn
Löïc
haáp daãn veà muoân phaàn toàn taïi
Saùnh
sao ñöôïc moät söùc maïnh höôùng taâm
Anh
gaëp em giöõa moät ñöôøng giao dieåm
Roài
yeâu em treân moät tuyeán baát ngôø
Ñeå
tình yeâu anh nhö hai doøng löôïng cöïc
Vaø
chaân thöïc hai ñöôøng song song
Khoâng
quanh co nhö nhöõng ñöôøng cong
Vaø
chaân phöông nhö hai ñöôøng vuoâng goùc
Anh
khoâng coù ñòa vò cao sang nhö ñænh tang
Cuõng
nhö ñöôøng troøn Pa-Ra-Bon
Tình
yeâu anh nhö bao truøm coû khoâng gian
Coøn
hôn caû hai ñöôøng troøn voâ taän
Gaáp
ngaøn laàn caên baäc luõy thöøa
Duø
khoâng nhaän haøng vaïn soá pi
Cuõng
khoâng chia ñöôïc tình anh em aï
Anh
chöùng minh chaéc em coøn laï
Nhöng
yeâu ñöông hôn ñònh luaät Pi-Ta-Go
Duø anh
coù keû tam giaùc töï do
Bình
phöông caïnh huyeàn baèng bình phöông hai caïnh
Saét
coù theå aên moøn trong A Xít
Muoái
coù theå hoøa tan trong dung dòch Ba Zô
Nhöng
tình ta maõi maõi khoâng môø
Duø
baõo taùp coøn chôø soùng laëng
Caùch
moät doøng khoâng daùm ngoû lôøi
Chæ
nghieâng nghieâng ñöùng nhìn em maõi
Anh ñi
traûi qua bao chu kyø toaïi nguyeän
Hình
aûnh em beân quyõ tích loøng anh
Anh
töôûng töôïng moät muøa ñoâng naøo ñoù
Ta gaëp
nhau döôùi tia phoùng xaï
Ñoâi
maét em laø cuõng chöùa goùc
Moät
baàu trôøi coøn nhôù tieáp haøng döôùi mi em
Taâm
hoàn anh laø baøi ca anh hoïc
Chöùng
minh sao cho ñònh luaät khaù ly kyø
Soá ño
haøm vó cuûa loøng thöông
Toûa
beân em moät ñieän tröôøng cöïc ñaïi
Huùt
ñôøi em nhö moät löïc Niu-Tôn
Hình em
töïa bình phöông ddaúng thöùc
Khoâng
aây gì thöïc söï cuøng anh
Duø
lôùn nhö luõy thöøa voâ cöïc
Khoâng
coù em soá seõ luøi daàn
Anh
khoâng muoán xuaát ñôn nhieät caûm
Chæ
mong em daønh ñöôïc töø Pi-Bi-E
Bao
quanh anh bao vaät caûn trôû
Vaãn
laëng qua taám laêng ñieän tích
Ñeå
hoàn em vaãn kieán thieát theo haøm soá
Ngoaïi
löïc kia baèng söùc maïnh em ôi
Ñôïi
chi em haõy traû lôøi ñoàng yù
Trong
hình hoïc anh vaãn haùt ca
Vöôït
khoù khaên trong quy hình hoïc
Em yeâu
anh maët phaúng ñoàng quy
Göûi
tôùi anh muoân ngaøn laàn ma saùt
Em gaëp
anh giöõa ñöôøng troøn soùc ñieän
Roài
yeâu anh treân moät caùt tuyeán baát kyø……
Vui vui
vui theâm tí….
Haøng
treân em nhôù tröø b, coâïng tröø caên thöùc ñen ta,
haøng
döôùi hai nhaân vôùi a, em ôi nhôù laâùy vì ta thöôøng ngaøy …
Thơ
tình Toaùn – Lyù- Hoùa-2
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với
em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình
Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
em mãi mãi là hằng số vô biên
Thơ tình Toaùn – Lyù- Hoùa-3
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
Anh
tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.
"Phương
trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong
Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công
Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả
Anh
đau đớn nhìn em qua quỹ tích
Tình em nào cố định ở nơi đâu
Anh tìm em khắp diện tích địa cầu
Nhưng căn số đời anh đành cô độc
Để anh về vô cực dệt duyên mơ
Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ
Chiều biến thiên là những cơn mơ.
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản
Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-y
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền
Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ước
Tình yêu là 1 cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
TÌNH
TOÁN HỌC
Ta gặp nhau qua phương trình thể tích
Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
Góc độ nào mà tính mãi không ra
Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách
Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi
Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"
Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mình hai kẻ "song song"
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"
Là
giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu
Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
Theo em mãi suốt đời về vô cực
Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
Tình
đâu là căn thức bậc hai
Ðế có thể ngồi yên mà xét dấu
Em phải nhớ tình yêu là góc số
Mà hai ta là những kẻ chứng minh
Ðừng bao giờ đảo vế một phương trình
Cứ thong thả mà vui trên đồ thị
Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ
Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu
Ðừng vội vàng định hướng một hai chiều
Rồi một buổi ta đồng qui tại góc
Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi
Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
Em khó hiểu thì tôi đành vô giải
Bài toán giải bằng phương pháp tương giao
Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu
Nhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệm
Chưa hẹn hò mà lòng như bất biến
Chưa thân nhau mà đã thấy so le
Trót yêu rồi công thức có cần chi
Vì hệ luận ái tình không ẩn số
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Ðể mình tôi trên quãng đường đơn điệu.
Yêu là chết là triệt tiêu tất cả
Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá
Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai
Tôi mang em đặt điều kiện tương lai
Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản
Em
gái ơi đừng ghét môn toán
Hãy lại đây ta cùng nhau học toán
Lại gần đây hai ta ngồi xích lại
Bài toán nào ta giải mà chả ra
Tay trái cầm chiếc compa
Tay phải cầm thước đi ra đi vào
Lấy hơi em nói thì thào
Rằng học như thế không vào đúng thôi
Đạo hàm ai lại nhân đôi
Tích phân trở lai nó dôi ra liền
Giới hạn thí nhớ lấy biên
Tích phân xác định trong miền không gian
Đồ thị trục dọc trục ngang
Không cần nhớ hết mà hoang mang mình
Đến khi gặp phải phương trình
Không khai căn được thì bình phương lên
Với bất phương trình không nên
Cần xem xét dấu mới nên nhân vào
Em giống như một đao hàm chưa giải
Để cho anh phải mò mẫm tích phân
Thân hình em một hàm số bình phương
Những uốn cong vô cùng kỳ diệu
Tôi
và em tính tình đồng dạng
Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng
Tôi xin thề không biện luận cao xa
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
Tôi có thể chứng minh là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa
Nếu bình phương tôi lại rút căn ra
Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích
Tôi yêu em với một tình yêu cố định
Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn
Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
Tìm toạ độ trong tình yêu toán học
Có
một lần thầy dạy toán làm thơ
Bài thơ ấy bây giờ đang dang dở
Nhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡ
Còn khô khan như môn toán của thầy
Trong bài thơ thầy cộng gió với mây
Bằng công thứ tính Cô tang của góc
Lá thu rơi bay vào trong lớp học
Thầy bảo rằng "lá có lực hướng tâm"
Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuâng
Thầy ngẫu hứng đọc câu thơ thầy viết
"Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợt
Radian của cầu vòng là một số pi"...
TÌNH
TOÁN HỌC
Có phải anh từ "không gian" xuất hiện
Đễ mang tình "bất biến " đến gởi trao
Hay anh từ "tâm vòng tròn" "Quỹ đạo"
Mang lạc loài vào "hệ luận " trần gian
Đễ em đây mang khắc khoải ngút ngàn
Tìm "ẩn số " tâm hồn anh chất chứa
"Mặt phẳng "kia êm đềm như lỜi hứa
Hay chỉ là "Ảo số "giấc mơ hoang
Đường anh đi không phải "Đường nằm ngang"
Đễ hai "điểm " nối nhau thành gần nhất
"Hệ luận" trần gian phải chăng không chân thật
Nên muôn đời "công thức" chẳng tròn mơ
Tình đôi ta không cùng chung "đáp số"
Nên bây giờ "Căn sô' phải lìa xa
Và đời mình không "hàng điễm điều hoà"
Cho duyên kiếp không cùng chung "giao điểm "
Đễ tình yêu nay trở thành "vô nghiệm"
Và lòng mình hết "giao động" yêu đương
"Nhiệt độ" nay thôi đã hết vấn vương
Khi "khối lượng " tình sầu đang giăng kín
Bởi
đôi ta không cùng chung "tiệm cận"
Nên suốt đời mang hai "cực âm dương"
"Biến số "nào chia hai đứa hai đường
Nên tình mãi "song song " không "tụ điểm"
Bởi tình yêu nay hoá thành "vô nghiệm"
Dù tình em "tụ điểm" một mà thôi
Nhưng cuộc đời "tung hoành" chia hai lối
Đễ âm thầm mang nỗi nhớ thương vơi
"Vô cực "kia là nẽo xa vời vợi
Nên tình mình thành "định lý" phân ly
Trách làm chi khi "Xác suất định kỳ"
Đã sai lệch nên đường tình lạc bến
Em biết anh không xa vòng "Tịnh tiến"
Đễ mong chờ "hàm sô' kết tình ta
Nhưng nỗi buồn vẫn càng hoài "tiếp diễn"
Nên ân tình đành "nghịch biến " chia xa ...
Vì sao em là một
đường cong
Để cho anh là đường tiệm cận
Anh tìm em suốt tháng năm vô tận
Cứ mãi gần nhưng chẳng được gặp em
Em đâu rồi, cô gái thân quen
Đã nói với em nhiều về cuộc sống
Lương tháng của anh chỉ là cấp số cộng
Công sai bằng không chỉ đủ để tiêu dần
Nhưng tình anh là cấp số nhân
Với công bội luôn luôn hơn một
Hãy cho anh một lần gặp mặt
Anh chỉ xin làm tiếp tuyến thôi mà
Gặp một lần rồi mãi mãi cách xa
Anh vẫn thấy như ngàn lần được gặp
Em biết anh không xa vòng "Tịnh tiến"
Đễ mong chờ "hàm sô' kết tình ta
Nhưng nỗi buồn vẫn càng hoài "tiếp diễn"
Nên ân tình đành "nghịch biến " chia xa ...
Yêu là gì cho tôi xin định nghĩa , Yêu chính là tình cảm của chiều cao. Hai tâm hồn đồng dạng yêu nhau , Rồi từ đó suy ra định lý .
Yêu nối tiếp khi tình yêu chung thủy , Yêu dối lừa khi hai góc phụ nhau . Người yêu thật yêu rồi sẽ khổ đau , Tình đổ vở khi có đường phân giác .
Muốn trùng bề mặt của tình yêu , Thì phải lấy hình chiếu của nụ cười , Đem nhân với chiều dài của góc mặt . Anh biết em trong phương trình hoá học , Và quen em khi phản ứng cân bằng .
Từ phương trình oxi hoá Mangan , Tình hai đứa hoà trong dung dịch . Và xa em khi hoà axit Và quen em khi phản ứng cân bằng
Anh tìm em trên
vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong
Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công
Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngã
BÀI
TOÁN TÌNH YÊU ...
Bài toán học hôm nay sao khó quá !
Đường vòng cung, giao điểm mãi không cùng
Như định mệnh đôi ta chẳng cùng chung
Góc độ chính vẽ hoài không thẳng góc
Nối hai điểm tạo thành con đường dốc
Đường giao hòa đâu dễ để ngồi mơ
Chứng minh sao định luật vẫn đang chờ
Đành gấp sách cho hồn tôi thanh thản
Toán người ơi ! Đừng làm ta chán nản
Định luật nào sao cứ mãi ngăn đôi
Đường song song như số mệnh bởi Trời
Lối vô định nên hoài ta khó tới
Toán tình yêu chỉ còn thôi mong đợi
Trái tim này ... khao khát một lần yêu
Bài toán yêu, ngăn cách bởi trăm chiều
Dùm tôi với, bài tình yêu toán học ...
Anh đâu muốn tình ta hoài cô độc
Đừng xa nhau để nuối tiếc ngày sau
Bài toán yêu là khỏi điểm nhiệm mầu
Cho ta mãi yêu em và mãi mãi ...
Ðời tổng hợp bởi
muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
Phép cộng của tình yêu
Là khi em hờn dỗi
Phép chia của tình yêu
Khi một lần nông nổi
Bên nhau tròn trăm tuổi
Ta vẫn thèm số dư
thời gian dù tiếp nối
Tình yêu không phép trừ
Gian khổ hay cách trở
Thương nhau thêm bội phần
Và với em khi đó
Tình yêu là phép nhân.
Anh tìm em ở tọa độ trái tim
Mở khoảng nghiệm có tình em trong đó.
Ôi mắt em là phương trình để ngỏ
Hàng mi mịn màng mở một góc alpha
Trái tim em là định lý Bunhia
Bờ môi em là đồ thị hàm Cos.
Xin em đừng bảo anh là thằng ngốc
Đêm sinh nhật em anh tặng trái tròn xoay
Và đêm Noel hình chóp cụt trên tay
Anh dâng em cả con tim thổn thức.
Mãi mãi em ơi phương trình mẫu mực
Em là nghiệm đúng và duy nhất của đời anh.
BÀI TOÁN
Bước nhẹ nhàng trên con đường bất biến
Em xinh tươi như bất đẳng thức đẹp
Làm tôi say mê lao vào chứng minh
Cauchy-Schwarz rồi đến tương đương
Không biết bao lần tôi ngược dấu
Phải lần lại, phá bỏ căn thức....
Rồi một hôm, lời giải đến với tôi
Quy em về tứ giác nội tiếp
Cộng thêm phương tích từ nơi xa xôi
Tôi tìm được hàm số trong tim em
Và bàng hoàng nhận ra rằng
Nghiệm cần tìm không tồn tại
TÌNH
YÊU VÀ TOÁN HỌC
Ánh xạ
cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho một đời nông nổi Phép nội suy từ chối mọi lối mòn Có lúc gần còn chút Epsilon Em bỗng xa như một hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình Tình yêu là định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, em mãi mãi là hằng số vô biên
BÀI TOÁN
TÌNH
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn
mặt Mà tình em là quĩ tích không gian Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai
ANH
TÌM EM
Anh
tìm em trên vòng tròn lượng giác, Nét diễm kiều trong tọa độ không
gian. Đôi trái tim theo nhịp độ tuần
hoàn, Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo. Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống
giản đồ. Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải
tích. Anh chờ đợi một lời em giải thích, Qua môi trường có vòng chuẩn chính
phương. Hệ số đo cường độ của tình thương, Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán. Nếu mai đây tương quan thành gián
đoạn, Tính không ra phương chính của cấp
thang. Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng, Em trọn vẹn thành phương trình vô
nghiệm.
TÌM EM Phương
trình nào đưa ta về chung lối Định lý nào sao vẫn mãi ngăn đôi Biến số yêu nên tình mãi hai nơi Điểm vô cực làm sao ta gặp được Đạo hàm kia có nào đâu nghiệm trước Để lũy thừa chẳng gom lại tình thơ Gia tốc kia chưa đủ vẫn phải chờ Đường giao tiếp may ra còn gặp gỡ Nhưng em ơi! Góc độ yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại nghịch biến cho tình mãi chia xa Giới hạn chi cho tình yêu đóng khép Lục lăng kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là tâm điểm chứa bên trong Nên đường quanh vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm hội tụ vẫn hoài không với tới Em cũng biết tung, hoành chia hai lối Để tình là những đường thẳng song song Điểm gặp nhau vô cực chỉ hoài công Đường nghịch số thôi đành chia hai ngả
ANH VÀ EM
Anh đau đớn nhìn em qua
quỹ tích Tình em nào cố định ở nơi đâu Anh tìm em khắp diện tích địa cầu Nhưng căn số đời anh đành cô độc Để anh về vô cực dệt duyên mơ Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ Chiều biến thiên là những cơn mơ. Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng Anh u sầu trên hệ thống x-y Biết bao giờ đôi ta được phụ kề Anh đành chết trên đường tiếp cận Ôi anh chết cũng vì hệ số Định đời anh trong biểu thức khổ đau Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp Qua những điều trên ta quy ước Tình yêu là 1 cái compa Vòng tròn nào dù nhỏ dù to Cũng đều có tâm và bán kính Tâm ở đây là tâm hồn cố định Bán kính là nỗi nhớ niềm thương
ẨN
SỐ TÌNH YÊU
Ta gặp nhau qua phương
trình thể tích Ánh mắt buồn
những chẳng kém thiết tha Góc độ nào mà
tính mãi không ra Hay
"nghịch biến " cho lòng hoài xa cách Đời
"nghịch số " nên em không oán trách "Giới hạn
" lòng cho sầu khổ vơi đi "Định
lý" nào mà ngăn được bờ mi Không rơi rớt
hạt châu buồn hận tủi "Tâm điểm
" kia chứa chút tình ngắn ngủi Nên đau buồn là
"hệ luận "trần gian Tình yêu em dù
chứa đựng ngút ngàn Nhưng "vô
cực" là niềm đau "Bất biến" Ân tình anh dù
luôn luôn "biễu hiện" Nhưng đường đời
mình hai kẻ "song song" Yêu thuơng chi
chỉ là những hoài công Nên "ẩn số
" tình yêu không "tụ điểm"
ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU Là
giao điểm hai tâm hồn đối xứng Là tương giao hay đồ thị hai chiều, Ai là người định nghĩa nổi tình
yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu Tôi cố định trong sân trường đơn
điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai
nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật
gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực Tình tôi đó chẳng cần dùng công
thức, Tan trường về tôi cố sức song song, Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng, Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ. Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ, Hai năm dài đáp số giải không xong, Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng, Lòng điên đảo trước định đề đen bạc Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng
giác, Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu, Tình đơn phương trong tam giác ba
chiều, Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ
tuyện Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh
tiến, Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi, Đành đi theo phân giác tận chân trời, Tìm ẩn số của phương trình vô
nghiệm TÌNH Tình đâu là căn thức bậc
hai Ðế có thể ngồi yên mà xét dấu Em phải nhớ tình yêu là góc số Mà hai ta là những kẻ chứng minh Ðừng bao giờ đảo vế một phương trình Cứ thong thả mà vui trên đồ thị Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu Ðừng vội vàng định hướng một hai chiều Rồi một buổi ta đồng qui tại góc Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi Và nhận thấy em xinh xinh cực đại Em khó hiểu thì tôi đành vô giải Bài toán giải bằng phương pháp tương giao Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu Nhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệm Chưa hẹn hò mà lòng như bất biến Chưa thân nhau mà đã thấy so le Trót yêu rồi công thức có cần chi Vì hệ luận ái tình không ẩn số Em không nói tôi càng tăng tốc độ Ðể mình tôi trên quãng đường đơn điệu. Yêu là chết là triệt tiêu tất cả Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai Tôi mang em đặt điều kiện tương lai Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản
TÔI VÀ EM Tôi
và em tính tình hơi đồng dạng Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng Tôi xin thề không biện luận cao xa Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng Tôi có thể chứng minh là rất đúng Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa Nếu bình phương tôi lại rút căn ra Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ
tích Tôi yêu em với một tình yêu cố định Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn Xuống lũy thừa thay vạn lá thư
duyên Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em Tìm toạ độ trong tình yêu toán học Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt Mà tình em là quĩ tích không gian Kiếp nhân sinh những hàm số tuần
hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn
lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân
chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng Mà hạnh phúc chính là đường biểu
diễn Sống yên bình vào vòng đời tịnh
tiến Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai EM VÀ TOÁN HỌC Em gái
ơi đừng ghét môn toán Hãy lại đây ta cùng nhau học toán Lại gần đây hai ta ngồi xích lại Bài toán nào ta giải mà chả ra Tay trái cầm chiếc compa Tay phải cầm thước đi ra đi vào Lấy hơi em nói thì thào Rằng học như thế không vào đúng thôi Đạo hàm ai lại nhân đôi Tích phân trở lai nó dôi ra liền Giới hạn thí nhớ lấy biên Tích phân xác định trong miền không gian Đồ thị trục dọc trục ngang Không cần nhớ hết mà hoang mang mình Đến khi gặp phải phương trình Không khai căn được thì bình phương lên Với bất phương trình không nên Cần xem xét dấu mới nên nhân vào Em giống như một đao hàm chưa giải Để cho anh phải mò mẫm tích phân Thân hình em một hàm số bình phương Những uốn cong vô cùng kỳ diệu EM
NÓI EM YÊU... Em nói em yêu những đường tròn Ngàn đời không tính được số pi Hơn nữa đường tròn luôn hoàn hảo Anh bảo tròn trịa để làm chi? Em nói em yêu toán dựng hình Tuần tự các bước đúng như in Anh nói cuộc sống không cần thế Mà cần những bài toán chứng minh. Em nói em yêu những phương trình Cân bằng, sóng gió chẳng rung rinh Anh bảo cũng cần bất đẳng thức Để thấy giá trị của phương trình. Em nói em yêu tuổi chúng mình Hai đứa chung nhau một niềm tin Anh bảo bây giờ em mới đúng Anh với em, chung một chữ tình
NỖI BUỒN Nếu em là hăng đẳng thức, Anh sẽ là một phương trình Mà kết luận bắt anh phải chứng minh Từ giả thiết là thương và nhớ. Đôi môi em như đường cong ngoại tiếp Cặp mắt buồn tiếp tuyến dưới hàng mi Tình yêu kia như muôn vàn ẩn số Để lòng anh ôm nỗi buồn vô cực. Nghiệm của đời anh Lối vào tim em như một đường
hàm số Uốn vòng vèo như đồ thị hàm sin Anh tìm vào tọa độ trái tim Mở khoảng nghiệm có tình em trong đó Ôi mắt em phương trình để ngỏ Rèm mi mịn màng nghiêng một góc anpha Mái tóc em dài như định lí Bunhia Và môi em đường tròn hàm số cos Xin em đừng bảo anh là ngốc Sinh nhật em anh tặng trái cầu xoay Và đêm Noel hình chóp cụt trên tay Anh giận em cả con tim thổc thức Mãi em ơi phương trình không mẫu mực Em là nghiệm duy nhất của đời anh
BÀI TOÁN
Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu,
Đã vội vàng biện luận thế thôi sao?
Khi anh yêu chẳng bởi tham số nào
Giả thiết đó muôn đời không thay đổi!
Càng phân tích, tim anh càng nhức nhói!
Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh?...
Anh yêu em bằng định lý chân thành,
Và tình anh đã tiến về vô cực!
Nếu em xét tình anh trên số thực,
Anh sẽ dùng số phức để chứng minh!
Tình yêu đó sẽ như… bất phương trình
Anh vững tin, xin em đừng giới hạn!
Hai con tim chúng mình không đồng dạng,
Hay vì em đã tối giản tình anh?
Dù hy vọng là ẩn số mong manh,
Thì hệ quả tình anh… không hối hận!
Anh đang đi trên con đường tiệm cận,
Của đời em trên mặt phẳng tình yêu,
Không tiếp điểm, mặc kệ, anh vẫn yêu!
Khái niệm đó thầm mong em sẽ hiểu!...
Chỉ xin em một tình yêu cực tiểu,
Anh mãi yêu bằng quy tắc bình phương.
Lòng thầm mong tình em cũng tương đương,
Dẫu đôi ta – Hai con đường phân biệt!
Tuy vô nghiệm anh vẫn yêu mãnh liệt,
Đường tình yêu dù biết vẫn song song!
Không “điểm chung” cõi lòng anh vẫn mong
Sẽ “giao nhau” trong khoảng không nào đó!
Trong quỹ tích tình em, anh không có
Nhưng vẫn yêu để chứng tỏ tình mình.
Đó là điều mà anh phải chứng minh,
Ôm ấp mãi hằng số tình… tuyệt vọng!!!...
Không có em đời anh là tập rỗng,
Thiếu vắng em như “mẫu số bằng không”!
Luôn tồn tại một niềm tin vô vọng,
Bởi yêu ngoài miền xác định tình em!
Đêm rồi đêm như giai thừa nỗi nhớ,
Hướng tình anh vào trung điểm tim em
Lòng hằng mong sẽ tìm ra tọa độ,
Anh sẽ làm tiếp tuyến… của đời em!...
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình
Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
em mãi mãi là hằng số vô biên
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong
Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công
Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong
Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công
Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả
THƠ TÌNH LÝ HỌC
Nếu
anh là dòng điện I vôn Em sẽ
là quả bóng đèn cần điện Và mẹ
em biến trở của dây dòng Trời
sinh ra để cản đường dòng điện Và bố
em cầu dao điện thế Nếu
khi cần ông sẽ ngắt I ngay Và
như thế hậu quả sẽ khôn lường Đèn
sẽ tắt và điện thì sẽ chết Và
anh ước sao anh không là dòng điện Mà
chỉ là pin con thỏ em ơi Và
khi đó không còn gì ngăn cản Bởi
vì pin đâu có trở để ngăn dòng Và
khi đó cầu dao không tác dụng Bóng
đèn em lại sáng rực màu trăng Nếu
anh em là cảm kháng của nguồn Thì
chị em tất nhiên là dung kháng Và
khi đó triệt tiêu cho tất cả Cộng
hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không Nếu
ông em là một điện trở nguồn Thì I
tăng R sẽ giảm Và
khi đó không còn gì ngăn cản Để
cho dòng khỏi chập mạch em ơi Anh
sẽ đến bên em không gì cản nổi Bởi
vì anh là dòng điện I vôn Tôi và em là hai hành tinh lạ Gói
phận đời trong vũ trụ bao la Niềm
riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà Ta
khắc khoải bên từng năm ánh sáng
ôm ngõ
hồn còn in hằn dĩ vãng Ta yên
nằm trên hai trục x,y Vết
thương lòng nào hẳn đã phôi phai Như
dung khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ
ánh quang ta gặp nhau bất chợt Tình
gieo tình theo định luật Newton Ðem ưu
tư ta nối nhịp cầu vồng Trên
trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng
có phải cõi đời hay châm biếm ? Mĩa
mai thay định lý Hubble ra đời Ngày
mỗi đưa hai đứa mình hai nơi Ðể
khoảng cách là một trời thương nhớ
Từ xa
em, hành tinh tôi đã vỡ Tự thu
mình vào vùng tối black-hole Hững
hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn Tim
lạnh giá, vô tri, vô sắc diện
Kiếp
phù du, nào có chi vĩnh viễn ? Ðời
chỉ là sự kiện nối tiếp nhau Ðắp
lên ta chất ngất vết thương đau Rồi
bùng nổ, trả ta về hư cấu
Nếu anh là Trái Đất Em hãy
là Mặt Trăng Nếu em
là hạt nhân Anh sẽ
làm điện tử
Nếu em
là điện tử Anh
_Điện thế rất cao Để
dòng diện qua mau Đưa
tình đi muôn hướng
Nếu em
là ánh sáng Anh là
pin Mặt Trời Anh
đón em khắp nơi Dâng
cho đời năng lượng
Em
_Đại lượng vô hướng Anh
_Đại lượng véc tơ Bình
phương anh ngẫn ngơ Hai
chúng mình là một
Sét
tình anh đột ngột Tình
em cột thu lôi Và
những trận mưa rơi Êm đềm
trong dịu mát
Còn
nếu em là sắt Anh sẽ
là nam châm Để
chúng mình gần hơn Trong
lực từ thương nhớ
Em
ngôi sao nào đó Giữa
thiên hà xa xôi Kính
thiên văn muôn nơi Anh
dõi nhìn em đó
Vũ trụ
bao la thế Nhưng
có nghĩa gì đâu Khi
người ta yêu nhau Mọi
cái đều có thể … Thầm gọi tên em quay lưng phản xạ Trước
mắt ta bao lượng tử cuộc đời lực
hạt nhân sao lại nỡ tách rời Để đôi
tim ta buông rơi quỹ đạo. Nhìn
sao băng lung linh ngàn ảnh ảo Ẩn
phương trình của virus tình yêu Hoa
ngọc lan bao bước sóng thủy triều Bờ còn
xa đứng quay chiều dao động. Gần
quang tâm nhưng không thể đồng quy Tuy
giao thoa nhưng ta lại phân kì Nỡ vì
sao em xa rời tiêu điểm Dẫu
biết mình còn năng suất phân li.
Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
Anh bối rối lao vào trường điện lực.
Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.
__________________
Buổi đầu nhìn em
qua "gương phẳng" "Mối tương quan" đã "chuyển động" lòng tôi "Đối diện" nhau trong "ánh sáng" mặt trời "Góc tọa độ" cuộc đời thôi xa lạ ... Từ "trục phụ" dịu dàng lên "trục chính" Gót giai nhân mờ "thấu kính phân kỳ" "Vạn hoa" nằm trên mỗi bước em đi Xin "điều tiết" tình yêu thành "hằng số". Yêu là gì tôi xin định nghĩa Yêu chính là tình cảm có chiều cao Hai tâm hồn đồng dạng sẽ yêu nhau Và từ đó suy ra định lý Đường nối tiếp khi tình yêu chung thủy Yêu dối lừa khi hai kẻ phụ nhau Người trung trực sẽ chịu khổ đau Tình đổ vỡ khi chia đường phân giác Không cắt nhau và chẳng gần nhau được Bởi những điều quy ước trong ta Tình yêu như nét vẽ com-pa Bám ở tâm không đi tìm bán kính Tâm đứng yên mà hồn ta vô định Biết bao là tiếp tuyến quanh ta
THƠ TÌNH HÓA HỌC
Anh ngỏ ý
xin em đừng phản ứng Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim
Anh yêu em như axit yêu kiềm Nếu hóa trị II ta cùng tương đối Anh biết em trong phương trình hóa học Và quen em trong phản ứng cân bằng Từ phương trình oxi hóa mangan Tình hai đứa hòa trong dung dịch Em chuẩn độ tình anh bằng axit Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim Điểm dừng khi tình anh thay đổi Bỏ lại em trong dung dịc thắm làn môi Em là oxi rỉ xét đời anh Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy Bởi hóa học biến đổi khôn lường Tình trong em còn mãi vấn vương Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như phản ứng trung hòa Dẫu có lúc đầu em nóng như phản ứng tỏa nhiệt Và những khi bản thân em như nước gặp axit đậm Là những khi anh như tra tấn bởi bazơ Tại lúc này như có TNT một mớ Cứ đùng đùng khói bốc cả hai bên Mà anh dây đỏ như phenolphatalein gặp xút Chỉ bởi rằng tay trái cứ như trên Nhưng anh vẫn yêu em tha thiết Mặn mà như muối bền chặt như vôi Rất ngọt ngào như đường saccarozo Lấp lánh như những viên kim cương Nồng nàn như oxi với hiđro Có một thời ai say mê học hóa Axit cộng Bazơ là phản ứng trung hòa Muối Cộng nước là phản ứng cháy nổ Tái hợp thành valentine đầy hoa Xúc tác Noel ta sẽ thấy quà Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ Ánh sáng khuếch tán hỗn hợp mau tan Rồi Một hôm ai hí hoáng lên bàn Đố ai đó một phương trình vô định
Nếu em là axit Anh xin làm bazo
Để tình yêu bất ngờ Mãi trung hòa ko kịp Em thích làm axit Có vị chát vị chua Như hương vị tình yêu Ko ngọt ngào đằm thắm
Tính cách em quái lắm Đâu chỉ một proton Em cứ chạy lông nhông Tìm đến OH khác
Anh phải dùng xúc tác Mới tách được em ra Để dắt em về nhà Xin lời bình hai họ
Em biến quỳ thành đỏ Anh biến quỳ thành xanh Hai chúng ta làm lành Tình yêu ta sáng mãi
Có một thời ai say mê học hoá
A. cộng B. là phản ứng trung hoà
M cộng N là phản ứng cháy nổ
Tái hợp thành Valentine đầy hoa
Xúc tác Noel , ta sẽ thấy quà
Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ
Nếu môi trường ta đặt trong sở thú
A ét ca tờ, hỗn hợp mau tan
Rồi một hôm ai hí hoáy lên bàn
Đố ai đó một phương trình vô định
Để người ta cứ ngồi hoài, bướng bỉnh
Tính toán nào e giảm lại e tăng
Đường tim ai xâu phản ứng lằng ngoằng
Đủ ét te, bô li me, a xít
Rượu, xê ton, phê non, an đê hít
Để ai tìm nhăn trán, mặt đăm chiêu
Có một thời học hoá để mà yêu
Có một thời học trò để mà nhớ
Cãi, giận nhau, nhức đầu quá xá cỡ
Để cuối cùng vẫn trùng hợp, trùng ngưng.
Em chuẩn độ tình anh bằng acid Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim Điểm dừng khi tình anh thay đổi Bỏ lại em dung dịch thắm làn môi - Em là oxy rỉ sét đời anh Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy Bởi hóa học biến đổi khôn lường Tình trong em còn mãi vấn vương… - Anh ngõ ý xin em đừng phản ứng Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim Anh yêu em như acid yêu kiềm Nếu hóa trị hai ta cùng tương đối - Anh biết em trong phương trình hoá học, Và quen em khi phản ứng cân bằng. Từ phương trình oxi hoá Mangan, Tình hai đứa hoà trong dung dịch.
Lãng mạn hóa
học
Khi tôi nói em đừng " phản ứng "
Hãy ngồi nghe "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giải" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " của em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người qua khoé mắt
Theo " định luật " của tình tôi " đậm đặc "
Kẻ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẻ phải lên men
Bởi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá trị "
Biết lấy gì do " thể tích " sầu thương
Em đã làm "tỏa nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khổ tim tôi vì nứt rạn
Nên vội thay " cường độ" của tình yêu
Giải thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không phát biểu 1 đôi lời " cảm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khảo sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẳng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẳng kể gì quy ước
Không kể gì " áp lực" của riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Phải chăng tôi đi ngược chiều dòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tủi " bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trở" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ảnh" của giai nhân
Đã "Phản chiếu" qua giấc mơ êm ái
Khi tỉnh dậy thấy hồn như " điện giải"
Đang lạc về " tiêu điểm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tổng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chỉnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá " .
Hóa học là gì
Là hoá học nghĩa là chai với lọ
Là bình to bình nhỏ... đủ thứ bình
Là ống dài , ống ngắn xếp linh tinh
Là ống nghiệm , bình cầu xếp bên nhau như hình với bóng
*
Là Hoá học nghĩa là làm phản ứng
cho bay hơi , ngưng tụ , thăng hoa
Nào là đun , gạn, lọc , trung hoà
Ôxi hóa , chuẩn độ , kết tủa
*
Nhà Hoá học là chấp nhận "đau khổ"
Đứng run chân , tay mỏi lắc , mắt mờ
Nhưng tìm ra được triệu chất bất ngờ
Khiến cuộc đời nghiêng mình bên Hoá học.
THƠ
TÌNH HÓA HỌC
Anh ngỏ ý xin em đừng phản ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim
Anh yêu em như axit yêu kiềm
Nếu hóa trị II ta cùng tương đối
Anh biết em trong phương tình hóa học
Và quen em trong phản ứng cân bằng
Từ phương trình oxi hóa mangan
Tình hai đứa hòa trong dung dịch
Em chuẩn độ tình anh bằng axit
Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim
Điểm dừng khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em trong dung dịc thắm làn môi
Em là oxi rỉ xét đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy
Bởi hóa học biến đổi khôn lường
Tình trong em còn mãi vấn vương
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như phản ứng trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như phản ứng tỏa nhiệt
Và những khi bản thân em như nước gặp axit đậm
Là những khi anh như tra tấn bởi bazơ
Tại lúc này như có TNT một mớ
Cứ đùng đùng khói bốc cả hai bên
Mà anh dây đỏ như phenolphatalein gặp xút
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như trên
Nhưng anh vẫn yêu em tha thiết
Mặn mà như muối
bền chặt như vôi
Rất ngọt ngào như đường saccarozo
Lấp lánh như những viên kim cương
Nồng nàn như oxi với hiđro
Có một thời ai say mê học hóa
Axit cộng Bazơ là phản ứng trung hòa
Muối Cộng nước là phản ứng cháy nổ
Tái hợp thành valentine đầy hoa
Xúc tác Noel ta sẽ thấy quà
Thêm sinh nhật thì chất N vừa đủ
Ánh sáng khuếch tán hỗn hợp mau tan
Rồi Một hôm ai hí hoáng lên bàn
Đố ai đó một phương trình vô định
Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn Dẫu biết mình
tài sản chẳng hơn ai Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay Chỉ mong
được có em trong vòng tay duyên Nợ
Ta quen nhau cũng gần hai niên độ Biết bao nhiêu nghiệp
vụ đã phát
sinh Tình yêu đâu là tài
sản hữu hình Mà sao cứ hao
mòn theo năm tháng
Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán Cứ ngỡ tình mình lãng mạn quá đi Gặp thường
xuyên, anh sợ khoản phải chi Mà định kỳ em lại không đồng ý
Em đâu hiểu cùng tình yêu còn song hành tình phí Anh phải hạch
toán làm sao cho hợp lý cả hai bên
Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm Đường đến tim em phải dự phòng đau khổ Để có tình yêu đôi khi đành chịu lỗ Nhưng tình yêu đâu phân
bổ được nhiều lần
Đến bây giờ anh vẫn mãi phân vân Không hiểu tình yêu có cần tìm nguyên giá Nỗi đau kia có thành Nợ mà anh phải trả Xin để anh kết
chuyển hết vào tim
Em có về xem lại nhật
ký chung Kỷ niệm một thời ta cũng nhau ghi sổ Anh dự toán tình ta không dang
dở Em thì thầm: “Đừng ghi đỏ nhé anh!”
Thư tình anh bản
báo cáo mong manh Anh trao vội không thuyết
trình gì cả Bởi anh nghĩ ta không còn xa lạ Chế độ hiện hành đã nói hộ lòng anh
Những lời yêu thực
tế đích danh Những tâm sự bình
quân anh nói được Những ước mơ nhập
sau mà xuất
trước Em mỉm cười ghi
nhận hết lòng anh
Còn nhớ không em những buổi chiều Những chiều mưa chứng
từ nào tả xiết Lời nồng nàn anh trao em chi tiết Thật dịu dàng em tổng
hợp hết tình anh
Em trở về nhận
lại vốn liên doanh Kiểm kê lại
những lần anh sơ ý Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng xử lý Để anh mãi coi là chi
phí dở dang.
Bài thơ tình kế toán thứ 2
Ta quen nhau cũng gần hai niên độ.
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh.
Tình yêu đâu là tài sản cố định hữu hình.
Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng.
Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán.
Cứ ngỡ tình mình lãng mạn quá đi.
Gặp thường xuyên, anh lo các khoản phải chi.
Mà định kỳ em lại không chịu xuất.
Em đâu hiểu tình yêu còn song hành tình phí.
Vẫn biết rằng không được phân bổ nhiều lần.
Anh đau đầu làm sao cân đối hai bên.
Để có tình yêu đôi khi anh đành chịu lỗ.
Những lời yêu bình quân anh nói được.
Các mối tình nhập sau anh xuất trước.
Vì trái tim anh chỉ yêu có mình em.
Em mỉm cười ghi nhận hết lòng anh.
“I Love You” anh trao em chi tiết.
Thật phũ phàng em kết chuyển hết tình anh.
Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm.
Đường đến tim em phải dự phòng thật nhiều tiền mặt.
Đến bây giờ anh vẫn mãi phân vân.
Tình yêu này có cần tìm nguyên giá.
Nỗi đau kia định khoản thế nào?
Anh chấp nhận nhập hết vào tim.
Em ra đi mang theo khoản nợ khó đòi.
Kiểm kê lại những lần anh tạm ứng.
Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng ghi chờ xử lý.
Để anh mãi coi là chi phí dở dang…
*******
Bài thơ tình kế toán thứ 3
Một bút toán cả đời em cặm cụi
Tình yêu anh em biết định khoản thơ
Anh nói yêu không chứng từ để lại
Sợ cái tình mình đau nhói trái tim em
Bảng kê nào em ghi hết nhớ thương
Không hoá đơn sao đòi anh thanh toán
Biết tình anh là nguồn là vốn
Thì nợ – có bây giờ nào phải phân vân
Ngở tình anh là tài sản hữu hình
Em quên rằng tháng năm sẽ hao mòn luỹ kế
Nghiệp vụ đầu tiên đớn đau ngàn niên độ
Sao nở nào anh lập bảng chia,
Mất nhau rồi anh có tự kiểm kê
Em chót cho vay mà không làm kế ước
Cứ mãi cộng trừ bảng cân đối vẫn còn sai
Báo cáo đã làm giờ biết gữi cho ai
Số chi tiết nữa trang còn bỏ trống
Sữa chữa sai lầm dẫu trăm ngàn phương pháp
*******
Bài thơ tình kế toán thứ 4
Anh đến với em trong một kỳ kế toán
Giữa bề bộn những nguồn vốn đầu tư
Khi thuế suất vẫn chưa được khấu trừ
Đành ngậm ngùi anh chưa ghi vào sổ
Đến với em chấp nhận nhiều đau khổ
Không thấy thu mà toàn thấy khoản chi
Cầm bút lên anh chẳng thấy nhập gì
Cứ chốc chốc lại một khoản phải xuất
Tạm biệt em mà anh còn ngây ngất
Giá hôm nào giá cổ phiếu cũng tăng
Em có hiểu tình anh thế nào chăng
Khi mỗi lúc phải ghi bằng mực đỏ
Hết mỗi kỳ, hạch toán cho em rõ
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh
Tình đâu là tài sản hữu hình
Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng
Sáng nay dậy sao lòng anh choáng váng
Thâm hụt tiền và các khoản tương đương
Nợ khó đòi anh chẳng chút vấn vương
Nhưng chẳng nỡ để tình ta tan vỡ
Khi yêu em anh nào đâu sợ lỗ
Lãi các kỳ đưa thẳng vào liên doanh
Nhưng chế độ đã nói thay lòng anh
Vay dài hạn là khoản nợ phải trả
Với anh em đúng là tất cả
Là thặng dư, là bội phát doanh thu
Dắt tay em giữa trăng sáng đêm thu
Mới nhớ ra trả về …. cổ phần hóa
Khi lợi nhuận không bao hàm trợ giá
Anh vò đầu trong chi phí kinh doanh
Mới hôm qua trong sổ vẫn còn xanh
Nay đỏ chót như thời kỳ khủng hoảng
Anh sực nhớ đến vật tư nằm ngoài bảng
Phí bán hàng bên cạnh sản xuất chung
Yêu em anh quyết đi đến cùng
Quyết không để suy tàn trong niên độ.
*******
Bài thơ tình kế toán thứ 5
Cuộc đời mênh mông
Tài khoản tình yêu cùng hai bên Nợ – Có
Em chăm chút xây dựng
Giật mình dư nợ
Vội vã trở về
Cân đối một chút kiêu
Sổ kế toán cuộc đời số liệu có bao nhiêu
Mà nghiệp vụ phát sinh nhiều đến thế?
Những giận hờn vu vơ ghi bên Có
Lời nói làm lành ghi bên Nợ dài thêm
Đến cuối kỳ em chờ đợi không quên
Kết chuyển tình yêu vào tài khoản khác
Tài khoản mới có chứng từ thử thách
Mấy năm chờ, anh có đợi nổi không?
Em ra trường mang bao nỗi bâng khuâng
Bởi tình yêu đâu có quyền trích trước
Nếu có thể nhớ thương phân bổ được
Thì tình yêu muôn đời phẳng lặng chẳng số dư
*******
Bài thơ tình kế toán thứ 6
Một bút toán cả đời em cặm cụi
Tình yêu anh em biết định khoản thơ
Anh nói yêu không chứng từ để lại
Sợ cái tình mình đau nhói trái tim em
Bảng kê nào em ghi hết nhớ thương
Không hoá đơn sao đòi anh thanh toán
biết tình anh là nguồn là vốn
Thì nợ – có bây giờ nào phải phân vân
Ngở tình anh là tài sản hữu hình
Em quên rằng tháng năm sẽ hao mòn luỹ kế
Nghiệp vụ đầu tiên đớn đau ngàn niên độ
Sao nở nào anh lập bảng chia,
Mất nhau rồi anh có tự kiểm kê
Em chót cho vay mà không làm kế ước
Cứ mãi cộng trừ bảng cân đối vẫn còn sai
Báo cáo đã làm giờ biết gữi cho ai
Muốn tặng em một áng mây trời
Nhưng lạm phát đang thời phi mã
Anh không muốn phải chờ mây xuống giá
Nhưng mùa thu có lẽ lá dư cung
Nếu vì mây em trách kẻ lạnh lùng
Xin em hãy tiêu dùng chiếc lá!
Cớ làm sao hôm nay anh buồn quá
Tại mây ngàn hay chiếc lá mùa thu
Hay mắt em hờ hững đánh đu
Đã nghiến nát trái tim dù sỏi đá
Nếu tình yêu được mang tên hàng hóa
Anh xin mua với bất cứ giá nào
Để anh làm nguyên liệu đầu vào
Nhưng làm sao, làm sao anh sản xuất
Bởi chúng ta đâu là hàng độc lập
Trên thị trường khuyết tật em ơi?
Đừng bắt anh học lý thuyết trò chơi
Anh chỉ muốn buông lơi cùng thiên sứ
Nghìn năm nữa thì tình anh vẫn cứ
Nếu không tin em cứ thử đầu tư
Chỉ xin em đừng phân biệt đối xử
Đừng coi anh là hàng hóa dự trữ
Cũng đừng lo về chi phí cố định
Vì tình yêu đâu có tính thị trường
Tay trong tay ta sẽ cùng tăng trưởng
Hạnh phúc này ai hưởng nếu không em !